Đào Tạo Chuyên Viên Kinh Doanh

XU HƯỚNG MUA BÁN ĐẶC SẲN QUÀ TẶNG ONLINE TẾT NGUYÊN ĐÁN 2015

18:43 |


Hàng năm mỗi dịp Tết đến, Xuân về thì giá các loại hàng hóa phục vụ cho dịp Tết lại tăng cao.

Để đáp ứng nhu cầu thị trường đó, các doanh nghiệp sẽ tìm kiếm các điểm, kênh bán hàng đa dạng hơn như: Mở thêm cửa hàng, ký gửi hàng hóa, hội chợ Tết, tăng số lượng hàng hóa, tổ chức các chương trình khuyến mại, mở kênh bán online... để thu hút thêm các khách hàng mới. Còn đối với những người tiêu dùng thì việc tìm cho mình những kênh mua sắm Tết đảm bảo, chất lượng, xuất xứ rõ ràng...cũng là một vấn đề đáng phải suy nghĩ.

Thị trường nông sản 2015 sẽ dồi dào
Nguồn cung nông sản và hàng thực phẩm tươi sống cho dịp Tết Nguyên đán 2015 sẽ rất dồi dào nên mức giá sẽ ổn định, thậm chí còn rẻ hơn bình thường. Chính vì thế, người dân sẽ không phải lo trữ rau củ quả hay thịt, trứng, thủy hải sản dùng trong những ngày lễ tết nữa.

Dự báo sản lượng hàng hóa nhập chợ trong 10 ngày cận Tết sẽ tăng bình quân 20%-25% so với ngày thường. Đặc biệt, đêm cao điểm nhất (27 hoặc 28 tháng chạp), sản lượng sẽ tăng 50%-60%, đạt khoảng 3.300-3.600 tấn/đêm. Riêng mặt hàng thịt heo và trái cây có thể tăng gấp 2-4 lần ngày thường.

1. Xu hướng người tiêu dùng

Trong một số năm trở lại đây, những sản phẩm nông sản Trung Quốc dù có những hình thức, màu sắc bắt mắt, giá rẻ tuy nhiên vấn đề tiêu thụ lại chậm hơn nhiều so với những mặt hàng nông sản trong nước. Người tiêu dùng đang ngày càng có những xu hướng quan tâm tới nguồn gốc xuất xứ, chất lượng sản phẩm và ưu tiên dùng sản phẩm nông sản địa phương nhiều hơn. Cho tới thời điểm này, mặc dù đã gần đến Tết Nguyên đán tuy nhiên giá các loại hoa, củ, quả vẫn được giữ ổn định. Các sản phẩm hàng hóa cũng phong phú, đa dạng hơn, từ đặc sản địa phương như chuối tiêu hồng, bưởi diễn, cam đường canh, quất cảnh… tới các loại quả ở khắp mọi miền Tổ quốc như thanh long, phật thủ, sầu riêng…


Nếu như một vài vài năm trước, người tiêu dùng chưa quan tâm nhiều tới nguồn gốc xuất xứ nông sản, dựa vào mẫu mã, giá cả để chọn mua rau củ, hoa quả trong tiêu dùng hàng ngày thì nay yếu tố xuất xứ hàng hóa được lựa chọn hàng đầu. Một phần vì thông tin một số loại nông sản ngoại nhập chất lượng kém nhưng đáng mừng hơn cả là nông sản nội, các loại đặc sản của địa phương ngày càng khẳng định được chất lượng và nhận thức của người tiêu dùng ngày một nâng lên.

Bạn Thúy Hằng(một người tiêu dùng tại công ty chứng khoán KLS) có chia sẻ: "Nhìn chung, bây giờ thì thường các sản phẩm phục vụ ngày tết khá là nhiều, nên việc lựa chọn ưu tiên những sản phẩm có nguồn gốc, xuất xứ lại chất lượng là rất khó khăn và mất nhiều thời gian. Nhất là mặt hàng đặc sản địa phương bán gần nơi bạn ở. Tuy nhiên nếu như biết cách tìm kiếm, tìm hiểu thì cũng không gọi là khó lắm để kiếm một địa chỉ mua sắm hàng hóa trong dịp tết này, có khá nhiều các kênh đảm bảo quyền lợi người tiêu dùng, thật không khó để có thể tìm chúng trên mạng...".

Rau củ quả có thể dễ dàng tìm kiếm trên mạng mà vẫn đảm bảo chất lượng
Rõ ràng, thị trường nông sản nội địa, đặc sản của địa phương ngày càng khẳng định được vị trí trên thị trường cũng như thu hút sự quan tâm của người tiêu dùng. Với lượng rau, củ dồi dào như hiện nay, người dân không những có thể yên tâm sử dụng rau, củ, quả nội địa với giá cả hợp lý, chất lượng bảo đảm mà còn góp phần tích cực phát triển ngành nông nghiệp nước nhà.

2. Doanh nghiệp địa phương, nhà cung cấp


Nhiều tiểu thương tới chợ mua buôn về bán lẻ cũng khẳng định sự quan tâm của người tiêu dùng với nông sản nội địa. Thực tế đã cho thấy rau, củ, quả chỉ bán được trong vài ngày, bây giờ người tiêu dùng khó tính hơn nhiều, rau củ phải tươi, không có dấu hiệu bảo quản, kể cả kích cỡ có nhỏ một chút, có khi mã sản phẩm không đẹp do ảnh hưởng thời tiết hay sâu bệnh nhưng vẫn rất đông người mua. Rau, củ nhập từ Trung Quốc hầu như không còn được mua bán.

Trao đổi với chị Thương, 1 người đang kinh doanh, bán buôn rau củ cho biết: “Trước đây mình có buôn 1 số các loại mặt hàng nông sản, thực phẩm là rau, củ, quả của Trung Quốc vì giá quá rẻ, mẫu mã khá bắt mắt nhưng giờ rau củ trên địa bàn tỉnh là quá dồi dào, tươi ngon, giá cả lại không quá đắt và phù hợp xu thế tiêu dùng nên tôi đã chuyển sang chỉ bán hàng nông sản của bà con nông dân trong tỉnh, nhất là khi biết rõ được xuất xứ, nguồn gốc rau củ địa phương cả tiểu thương và người tiêu dùng đều hài lòng, yên tâm”.

Rau củ quả nội địa đã được bày bán nhiều hơn
Với nhu cầu của cả người mua và bán như vậy, thì việc xây dựng một giải pháp tốt, toàn diện cho cả 2 cũng là một vấn đề đáng phải quan tâm. Người bán thì muốn thỏa mãn được nhu cầu người mua, người mua thì lại muốn thỏa mãn được chất lượng sản phẩm, mặt hàng mà mình muốn lựa chọn. Chính vì thế một giải pháp phù hợp với nhu cầu của cả người mua và người bán là cực kỳ quan trọng.


Read more…

CHÁN NẢN TRÊN GHẾ NHÀ TRƯỜNG

18:33 |


Trò chơi may rủi

Tôi từng là một học sinh khá giỏi thời cấp II, cấp III, tôi rất tự tin và luôn trao cho mình mục tiêu trở thành người dẫn đầu ở những môn học tôi thích. Tôi cũng thừa nhận mình đã từng rất kiêu ngạo, đối với tôi thời đó việc thua một ai khác trong những môn tôi thích như một điều rất sỉ nhục.
Rồi chuyện gì đến cũng đến, đến lúc tôi và những người bạn cùng lứa bước vào thời khắc chuyển giao quan trọng, đó là thi đại học. Lúc này có rất nhiều câu hỏi được đặt ra trong đầu mỗi chúng tôi: “Tôi nên chọn ngành nào để học?”,
“Tôi nên chọn ngành mà bố mẹ bảo - thậm chí là áp đặt - hay theo niềm đam mê của mình?”, “Ngành nào khi ra trường sẽ dễ kiếm việc làm?”...

Tôi chưa đặt câu hỏi quan trọng với chính mình

Đến một ngày - khi tôi sắp hoàn thành năm đầu tiên của đại học, tôi cũng nhận ra mình không thể cứ sống mãi một cuộc sống tồi tệ, buông thả, tôi cần phải dũng cảm để tìm cho một hướng đi. Tôi biết mình đã sai lầm khi chọn ngành đang học, tôi nghĩ tôi đã chọn nó chỉ vì nó là ngành “hot” và sự nông nổi. Có lúc tôi nghĩ rằng đã quá muộn để bắt đầu lại mọi thứ. Tôi từng nghĩ giá như tôi có thể quay về thời học sinh, nhưng đó là điều không thể. Điều quan trọng lúc này, tôi muốn tìm điều gì đó thuộc về riêng mình, nhưng thú thật tôi vẫn còn rất mơ hồ.
Điều đầu tiên, tôi cần xác định được niềm đam mê của tôi là gì? Đó là câu hỏi ngắn gọn và cực kỳ quan trọng nhưng hình như trước đó - lúc thi đại học, tôi chưa bao giờ thật sự nghiêm túc đặt câu hỏi này với chính mình. Cứ mỗi ngày trôi qua tôi đều đi tìm câu trả lời...
Dường như không có một câu trả lời tuyệt đối nào, thậm chí mọi thứ có vẻ rất mơ hồ đối với tôi và những người bạn thế hệ tôi. Chúng tôi chọn ngành giống như đang chơi một trò chơi may rủi, và có những lý do để đưa ra quyết định đôi khi rất ngớ ngẩn. Kết quả sau bao năm miệt mài đèn sách, bản thân tôi thi đỗ vào một trường đại học danh giá với chuyên ngành “hot” nhất thời bấy giờ. Cảm giác lúc đó thật tuyệt vời, tôi còn nhớ gia đình tôi, những người thân thiết nhất của tôi, và dĩ nhiên cả bản thân tôi đã tự hào vì chính tôi như thế nào.
Tôi tận hưởng cảm giác từ một vùng nông thôn xa xôi, nghèo nàn lên đường vào Sài Gòn để học tập và trở thành một sinh viên như tôi từng mơ. Có nhiều cảm giác xen trộn mà cho đến lúc này tôi mới bắt đầu cảm nhận: cảm giác giã biệt những người thân yêu của mình, cảm giác nhớ nhà khi bước chân lên mảnh đất Sài Gòn xa lạ, nhiều thứ cảm giác mà tôi nghĩ rất lạ với tôi trước đó. Thế nhưng cảm giác tự hào, lòng tràn đầy hạnh phúc có lẽ là mạnh mẽ nhất trong những ngày đầu khi tôi chính thức trở thành sinh viên và ngồi trên giảng đường hiện đại. Mọi thứ không còn là giấc mơ nữa mà đó là thực tế, và thực tế đó thậm chí còn tuyệt vời hơn những gì tôi đã từng mơ khi còn là học sinh.
Có thể nói đó là lúc tôi sống trên đỉnh vinh quang.

Cảm giác thua cuộc

Thời gian trôi qua và những cảm giác tuyệt vời đó bắt đầu được thay thế dần bởi cảm giác tồi tệ. Tôi dần nhận ra ngày qua ngày những gì tôi đang học trên giảng đường không thuộc về tôi, tôi cảm thấy rất bối rối và mơ hồ về tương lai của mình. Điều tồi tệ và kinh khủng nhất chính là cảm giác của một kẻ thua cuộc, cảm giác như bị sỉ nhục khi thấy mình kém cỏi, tôi không còn ham muốn mạnh mẽ của một kẻ dẫn đầu. Tôi bắt đầu có những bạn mới, và rất nhiều trong số họ dường như giống tôi - là những kẻ chấp nhận thua cuộc.
Tôi còn nhớ một lần tôi đã bực mình như điên lên, đến nỗi tôi bỏ tiết học giữa chừng và đạp xe thất thần trên đường mà trong đầu vẫn bị câu nói vô tình của một người bạn trong nhóm ám ảnh tôi: “Thì con nhỏ đó “pro” nhất rồi, tí nữa kiểm tra ngồi gần nó chép là được...”. Tôi nghĩ vì sao tôi lại trở nên kém cỏi thế chứ? Cảm giác như tôi đã bị đánh gục. Ngày trước tôi chính là “con nhỏ” đó, và chỉ có thể hơn chứ không bao giờ ngược lại, hoặc tôi sẽ đấu tranh, cày ngày cày đêm để là kẻ mạnh nhất, dù chỉ bị xếp vào hàng hai tôi đã thấy “nhục” rồi.
Nhưng rồi thời gian trôi qua, những người bạn của tôi đã dạy tôi cách “copy” bài, và cách để trở thành một kẻ thua cuộc thật sự, như những “con virút gây bệnh”, dần dần tôi quên mình đã từng mạnh mẽ như thế nào. Tôi không còn tự tin như ngày trước, thời gian trôi đi và tôi cũng mặc định kiểu tư duy rằng “tôi chỉ là một thằng ngu, mấy đứa kia mới giỏi”, cảm giác giống như tôi đã đầu hàng. Tôi trở nên tự ti và tiêu cực đến chính tôi cũng không còn nhận ra và tôi cũng không biết nó đến với tôi khi nào. Tôi ngày càng có nhiều bạn bè, những đứa thuộc hàng “kém cỏi” nhất lớp - tôi chỉ nói lên sự thật chứ không có ý định chê bai - và tôi cũng biết cách ngồi cùng họ để nói chuyện về những đứa học giỏi trong lớp mình - điều mà ngày trước tôi chưa bao giờ làm vì chưa bao giờ chấp nhận thua người khác.
Tôi bắt đầu ăn nhậu, tôi thấy thật chán nản, và các trò chơi quậy phá chính là cuộc sống của tôi. Tôi không còn miệt mài đèn sách như thời còn học sinh. Những giây phút tôi là người mạnh nhất, là kẻ dẫn đầu giờ đã trở thành quá khứ. Tôi đã trở thành một kẻ tự ti, yếu đuối, và cảm giác đầy tội lỗi với gia đình. Tôi đã thua ngay cả trong suy nghĩ của mình, tất cả như virút và nó đã dần kiểm soát con người tôi hoàn toàn. Tôi ước gì có ai đó cho tôi biết tôi nên làm gì?
Có lẽ sẽ không có gì thay đổi, và tôi vẫn sẽ sống cuộc sống như thế nếu không được may mắn quen biết và trở nên thân thiết với người bạn gái Trần Juy Ly. Đấy là người bạn học cùng lớp với tôi trong hai năm đầu đại học, và người bạn này có lẽ là người học giỏi nhất lớp tôi lúc này. Khi kể về quá khứ thời còn học sinh, chúng tôi cảm thấy rất đồng cảm về nhiều thứ, cảm giác của kẻ dẫn đầu và luôn cố gắng để đạt được điều đó.
Juy Ly có một cái tên rất đặc biệt như bạn thấy đấy, bạn ấy từng là học sinh giỏi quốc gia môn tiếng Anh thời học sinh và đạt được nhiều thành tích rất đáng nể thời đại học với tôi. Chính bạn đã cho tôi những gì từng thuộc về tôi trước đó: sự tự tin, niềm kiêu hãnh... Tôi đã nhanh chóng lấy lại mọi thứ để bước ra khỏi lối mòn và đi theo con đường riêng của mình, thậm chí tôi còn trở thành “người thầy” của bạn sau đó như bạn vẫn thừa nhận. Mặc dù bây giờ chúng tôi không còn bên nhau như thời sinh viên nhưng tôi vẫn luôn thầm biết ơn người bạn này về những điều đó. Đó chính là bước khởi đầu để tôi làm lại tất cả.
Giờ đây khi ngồi đây và chia sẻ những điều này với bạn, tôi cảm thấy mọi thứ rất rõ ràng, tôi học được rất nhiều bài học quý giá từ bạn bè của mình, từ những con người thành công trên thế giới. Tôi đã từng ước rằng “giá như tôi biết những điều này... trước khi thi đại học”.
Read more…

GIÁ NHƯ TÔI BIẾT TRƯỚC KHI HỌC ĐẠI HỌC

18:05 |
Giá như tôi biết điều này trước khi học đại học
TT - Những gì mà chàng trai 24 tuổi, sinh viên Trường ĐH Ngân hàng TP.HCM nêu ra trong cuốn sách Giá như tôi biết những điều này... trước khi thi đại học của mình không hề lạ nếu không muốn nói là nỗi băn khoăn, suy tư thường trực của nhiều gia đình Việt.

Kỳ 1: Phải là đại học!

Cứ mỗi dạo nghỉ tết xong, các bạn học sinh cấp III lại nô nức chuẩn bị nộp hồ sơ dự thi đại học, nếu không quá lời thì đây là giai đoạn sốt sắng nhất của tất cả mọi người.

Nếu bạn ở miền quê, bạn sẽ thấy rất rõ từng câu chuyện mà người trong làng trong xã bàn tán hỏi thăm nhau về con nhà này nhà kia, “Năm nay thi trường gì? Ngành gì? Thi bao nhiêu điểm? Đậu hay trượt? Nó học ra sao? Ngành này sang, ngành kia kém?”... đang xảy ra hằng ngày. Các bạn đang chuẩn bị thi đại học cũng giống như diễn viên chính được mọi người chú ý đến, và các bậc phụ huynh như “đạo diễn” hồi hộp đợi chờ sự thể hiện của đứa con yêu dấu. 

Áp lực nhân lên

Tôi không biết đó là điều đáng mừng hay đáng lo? Bởi nếu bạn thi đậu đại học thì điều đó thật tuyệt, đây chính là điều có thể nói không gì vinh dự hơn cho bạn và gia đình. Bạn và gia đình sẽ trở thành tâm điểm được cả làng, cả xã nhắc tới.

Nhưng nếu ngược lại thì sao? Chắc bạn không cần tôi nói nhiều về điều này! Khi bạn trượt thì mọi thứ lúc này không chỉ có nước mắt đau khổ của bạn, mà còn là sự nhục nhã của cả gia đình. Tôi xin nhấn mạnh rằng những điều trên không quá lời đâu nhé!

Đó chính là sự thật đang hiện hữu. Bạn vốn dĩ đã bị áp lực vì “trận đấu” mà bạn đang phải đối mặt, nay áp lực đó được nhân lên nhiều lần khi nó mang theo mình là niềm vinh dự hay sự nhục nhã của bạn và gia đình. Kết quả của nó là đã có bạn tự tử hết sức đau thương, và nhiều chuyện đáng buồn mà xã hội chúng ta đang đối mặt.

Dịp tết năm 2011, khi về thăm quê, tôi ghé nhà thăm chúc tết cô giáo cấp II. Sau một hồi huyên thuyên với cô, cô mới bắt đầu chia sẻ với tôi về chuyện thi đại học của con cô. Tôi dễ dàng nhận ra trong ánh mắt của cô hiện lên bao nỗi lo lắng của một người mẹ.

Năm trước con cô thi đại học nhưng đã trượt. Mặc dù em thừa sức đậu hệ cao đẳng ở nhiều trường, nhưng nhà cô giáo tôi cũng khá giả nên chấp nhận cho em vào Sài Gòn để ôn luyện với hi vọng sẽ thi đậu đại học.

Điều tôi cứ nhớ mãi khi cô bảo rằng: “Ba của nó thì sĩ diện, ngành nào thì ngành nhưng phải là đại học để ba nó nhìn mặt bạn bè, nhìn mặt hàng xóm”. Cô ngập ngừng một hồi rồi nói tiếp: “Năm trước con bé không đậu đại học, ba nó buồn lắm, uống rượu suốt ngày, nhìn con người ta đậu đại học ăn mừng tưng bừng, nên cả năm nay ba nó như không muốn đi ra đường để nhìn bạn bè, hàng xóm gì hết”.

Cô im lặng một lúc rồi thở dài: “Cô thì buồn chút rồi cũng qua thôi! Còn ba nó thì thấy xấu hổ! Cô bảo cứ để em học cao đẳng cũng được mà ba nó nhất quyết phải là đại học mới chịu”. Tôi cảm nhận sự đè nén trong lòng cô bấy lâu, cô dường như muốn nói với tôi tất cả: “Em cũng biết những người trong xã mình đấy, họ bàn tán lời ra lời vào nên ba nó càng buồn, càng bực hơn. Cô chỉ lo con bé nó bị áp lực quá chịu không nổi...”.

Một mình chống lại... cả nhà

Tiếp theo là câu chuyện của một em gái trong xã tôi. Nhà em nằm trên con đường đạp xe đến trường ngày xưa của tôi. Thuở nhỏ em có ước mơ trở thành giáo viên mầm non. Và ước mơ ấy vẫn không phai theo năm tháng, cho đến ngày em chọn ngành thi đại học. Em hồn nhiên kể với tôi: “Em ước sẽ trở thành một giáo viên mầm non được nhiều đứa trẻ yêu mến nhất đó”.

Sau đây tôi trích một đoạn trong bức thư của em kể lại: “Một hôm, vào bữa cơm tối của gia đình thì ba em hỏi: “Thế năm nay con định thi ngành gì?”. Em đợi câu hỏi này của ba rất lâu rồi. Đã mấy ngày, đầu em cứ nghĩ đến cảnh mình sẽ đậu đại học và trở thành giáo viên mầm non. Em muốn khoe với ba về ước mơ của mình lâu lắm, nhưng giờ mới là lúc em muốn ba má em bất ngờ. Lòng em tràn đầy hạnh phúc đáp lại lời ba: “Con định thi ngành giáo viên mầm non đó ba”.

Chưa đợi ba trả lời em liền hỏi ba như muốn nhấn mạnh ước mơ của mình: “Con chọn ngành đó ba thấy sao? Được không ba?”. Lúc đó em đã nghĩ ba em sẽ ủng hộ và em như đang chờ đợi lời ba sẽ khen em như những lúc em ngoan và làm ba hài lòng.

Thế nhưng mọi thứ như bị dập tắt khi vẻ mặt tươi cười lúc nãy của ba em được thay bằng vẻ mặt tức giận, em rất sợ mỗi lúc ba em như thế. Ba đáp lại lời em mà như hét lên: “Mày hết ngành để chọn hay sao mà lại chọn ba cái ngành đó!”.

Nước mắt em như muốn trào ra, cảm giác của em rất thất vọng về ba, bình thường lúc ba giận em chỉ biết im lặng, nhưng hôm đó em cũng cố lấy hết can đảm để hỏi ba: “Sao vậy ba? Ngành đó cũng được lắm mà. Với lại đó là sở thích của con từ thuở nhỏ nữa”.

Lúc đó ba em càng cáu giận hơn rồi mắng em: “Mày thích chi ba cái ngành đó? Ba cái ngành đó mày học xong ra làm được tháng bao nhiêu? Liệu có đủ nuôi cái thân mày không? Suốt ngày chỉ biết quanh quẩn bên mấy đứa con nít! Mày thử nghĩ người ta giàu bằng nghề bác sĩ, kỹ sư chứ có ai giàu bằng nghề giáo viên đâu hả”.

Trong em chỉ còn lại sự thất vọng dành cho ba, nước mắt em không hiểu sao cứ chảy, chén cơm em đang cố cầm trên tay như muốn rớt xuống, em chỉ biết cúi đầu nghe ba mắng xối xả.

Những ngày sau đó cả gia đình em: nội, má, chú hay cậu bên nội ngoại, mọi người đều không cho em thi ngành đó. Mọi người đều trả lời giống như ba em: “Thi chi ba ngành đó thế con. Ngành đó suốt ngày chỉ biết quanh quẩn bên mấy đứa con nít”.


Em rất thích ngành giáo viên mầm non, em thường hay mơ đến lúc mình sẽ ngày ngày được ở bên bọn trẻ. Em thích tiếng cười, giọng nói của chúng. Em yêu từng hành động ngộ nghĩnh, đáng yêu, em muốn dạy cho bọn trẻ những điều mới lạ. Em không biết mình phải làm sao đây? Em phải thuyết phục ba má em, nội em, chú em, cậu em như thế nào đây? Cứ nghĩ tới là nước mắt em chảy ra”.

Đừng bắt con em chúng ta làm cây cảnh.. Hãy để chúng làm cây dại ven đường

Read more…

CẢNH GIÁC VỚI CHIÊU LỪA MỚI CỦA ĐA CẤP

18:29 |

Bẫy "hút tiền" Vietnet: Nghe lời dụ ngọt, ném tiền tỉ, thu về chục triệu

Có hay không việc Liên minh Tiêu dùng Việt Nam (Vietnet) “mượn danh đa cấp” và dùng chiến thuật “ruồi bâu” tạo ra các chương trình “nóng sốt nghìn độ” để tự người tiêu dùng “rán mỡ với nhau” thu lợi nhiều tỷ đồng cho công ty và những kẻ chộp giật?

Gọi là “bán hàng” nhưng không ai trong hệ thống Liên minh Tiêu dùng Việt Nam (Vietnet) quan tâm đến hàng mà chỉ lôi kéo dụ dỗ mọi người tham gia nhiều mã càng nhanh càng tốt. Mô hình của Vietnet không phải đa cấp chân chính mà có thể coi là “mượn danh” đa cấp để “đánh nhanh, thắng nhanh”. Hệ thống người tiêu dùng trực tiếp của Vietnet đã trở thành hệ thống lôi kéo dụ dỗ người tham gia mua hàng của công ty mà không cần quan tâm đến chất lượng sản phẩm, giá trị thực, giá cả, thậm chí là đầu tư hàng chục triệu đồng mà chưa cần lấy sản phẩm để sử dụng hay để bán… mà chỉ có “tiền, tiền, và nhiều tiền”. Sơ đồ kinh doanh lôi kéo, lướt sóng

Liên minh Tiêu dùng Việt Nam (Vietnet) được thành lập theo Giấy đăng ký tổ chức bán hàng đa cấp (đăng ký lần đầu ngày 21/6/2013) do Sở Công thương tỉnh Bắc Giang cấp với 03 mặt hàng được tổ chức bán hàng đa cấp là các thực phẩm chức năng Cordy A+, Calsoft và Angel do Công ty CP Tảo lục của Việt Nam sản xuất. Tuy nhiên, hiện tại Vietnet phân phối rất nhiều mặt hàng theo hệ thống đa cấp, từ thẻ điện thoại, gạo, dầu gội đầu, máy sấy tóc,… cho đến máy tiêu huỷ rác, bảo hiểm ô tô xe máy,… không hề có trong danh mục cấp phép kinh doanh đa cấp. Đây có thể được coi là một hành vi vi phạm pháp luật về bán hàng đa cấp.

Hình ảnh Bẫy hút tiền Vietnet: Nghe lời dụ ngọt, ném tiền tỉ, thu về chục triệu số 1
Theo Giấy đăng ký tổ chức bán hàng đa cấp (đăng ký lần đầu ngày 21/6/2013) do Sở Công thương tỉnh Bắc Giang cấp với 03 mặt hàng được tổ chức bán hàng đa cấp là các TPCN Cordy A+, Calsoft và Angel do Công ty CP Tảo lục của Việt Nam sản xuất.
Công ty này sử dụng sơ đồ nhị phân (hai nhánh) để tổ chức quản lý cũng như trả hoa hồng, trả thưởng cho các cộng tác viên. Trên thế giới hiện nay, các công ty kinh doanh theo mạng thường sử dụng một trong 5 loại sơ đồ kinh doanh như sơ đồ tổng hợp, hàng ngang, bậc thang ly khai, ma trận và nhị phân. Hầu hết những công ty KDTM có tên tuổi, đã tạo dựng được thương hiệu lâu năm trên thế giới đều không sử dụng sơ đồ nhị phân. Mà thông thường, những công ty với mục đích kinh doanh lướt sóng, kinh doanh theo hình tháp bất hợp pháp hoặc theo hình tháp ảo lừa đảo (ví dụ như Diamond Holiday, Colony Invest và MB24 đã bị khởi tố ở Việt Nam đều sử dụng sơ đồ nhị phân; kể cả Công ty Agel Việt Nam, một công ty KDTM lớn của Mỹ sau ba năm phát triển rầm rộ đã phải rút khỏi thị trường Việt Nam cũng sử dụng sơ đồ này).

Sơ đồ trả thưởng này có rất nhiều lỗ hổng giúp những người muốn lướt sóng và làm ăn chộp giật lợi dụng để kiếm tiền bằng cách lôi kéo người vào tổ chức. Chính vì vậy mà không phải ngẫu nhiên các công ty đa cấp trá hình đều lựa chọn sử dụng sơ đồ kinh doanh này.

Sơ đồ nhị phân mà Vietnet sử dụng với những ngôn từ mỹ miều của các cộng tác viên, thậm chí là của Chủ tịch HĐQT Vietnet như “người đi trước giúp người đi sau bằng cách thả các mã xuống dưới chân người đi sau để người đi sau làm việc ít, chưa có kinh nghiệm, hoặc không phải làm việc sẽ vẫn có hệ thống, vẫn có tiền”. Các CTV của Vietnet thường xuyên “khuyên” người mới tham gia đầu tư ít nhất 3 mã để 2 mã “không phải làm việc mà sau này vẫn có tiền ”

Cách trả hoa hồng của Vietnet là “khi hai chân đều đạt cân 100 mã bạn sẽ được 70 triệu. Đến đây bạn lại được hưởng 6 tháng lương cứng liên tiếp trị giá 3 triệu/tháng, rõ ràng không làm bạn cũng có ăn” - CTV tên là Tiến, sinh năm 1984, tích cực trình bày. Điểm “độc đáo” của Vietnet còn là “kể cả không cần mời được người mới thì bạn vẫn có thể có mã phía sau “rơi” vào vì cách nạp mã trên hệ thống tự động trên internet của công ty”. Cách mời chào này càng khiến cho người lười biếng nhưng hám lợi tự nguyện nộp tiền “nạp mã” vào Liên minh. Tuy nhiên, với cách trả hoa hồng cân hai chân (mỗi bên 100 mã) của Vietnet, phần lớn các CTV rất khó có thể cân 2 chân. Chính vì vậy, rất nhiều tiền do các CTV phát triển mạng lưới người tiêu dùng hoặc đầu tư mua hàng chảy vào túi Công ty và những “Thủ lĩnh mánh khóe”.

 

Hợp đồng của một CTV , với thời hạn 1 năm

Những con thiêu thân

KDTM chân chính là một ngành kinh doanh hợp pháp đã có mặt trên thế giới 80 năm và du nhập vào Việt Nam từ cuối những năm 1990… Bản chất của KDTM chân chính, là nhà phân phối xây dựng hệ thống người tiêu dùng trực tiếp một cách vững chắc để sau này hệ thống tự vận hành, tự lan tỏa, ổn định, phát triển và tồn tại lâu dài. Mỗi nhà phân phối phải làm thành thạo được 3 việc: Bán hàng, tuyển dụng và đào tạo các nhà phân phối do mình trực tiếp hay gián tiếp tuyển dụng. Tuy nhiên, các cuộc tiếp xúc, gặp gỡ và chứng kiến của phóng viên Health+ với những CTV của Vietnet cho thấy những hình ảnh hoàn toàn ngược lại. Với cách tổ chức phát triển mạng lưới CTV như Vietnet, toàn hệ thống CTV sao chép và quảng bá “sự lười biếng” bằng hai từ “giúp đỡ” và xúi giục “đầu tư”.

Nguyễn Anh Hùng, sinh năm 1983, quê Phú Thọ, đã lăn lộn qua các nghề khác nhau như đánh bắt cá ngoài khơi biển Vũng Tàu, nấu ăn nhà hàng, trước khi làm Vietnet. Hùng tham gia vào Vietnet với mục đích nhanh chóng có được số tiền lớn. Mới vào hơn một tháng, ban đầu Hùng bỏ ra hơn 20 triệu đầu tư 3 mã. Sau đó, thấy có được chút tiền và bị tuyến trên xúi giục đầu tư tiếp, Hùng đã đầu tư tiếp 3 mã với tổng số tiền trên 40 triệu đồng, hệ thống dưới Hùng một chân có hơn 30 mã và một chân có 7 mã, giới thiệu trực tiếp ra được 4 người nên tính tất cả các khoản thu về được 7 triệu. Hùng hy vọng 2 tháng tới sẽ thu về hơn 90 triệu để trả lãi vay nóng trước đó, nhưng nó mới chỉ dừng lại ở hai từ “hy vọng” còn 4 người khác theo Hùng có kiếm được tiền không?

Một chi tiết đặc biệt là khi ký hợp đồng hợp tác bán hàng, Hùng chỉ vì tin bạn nên đã không đọc kỹ các điều khoản của Hợp đồng, khi được PV Health+ xem hợp đồng và nêu lên thắc mắc, Hùng mới giật mình khi đọc Điều 1 trong Hợp đồng hợp tác bán hàng mà Hùng đã ký với Công ty quy định rõ: “Thời gian hợp tác là 01 (một) năm. Kể từ ngày 12/3/2014 đến ngày 12/3/2015”. Vậy thì, theo như Vietnet hứa hẹn, đầu tư một mã được 30,5 triệu, 6 mã được trên 180 triệu từ “Con đường thịnh vượng” nhưng không biết bao giờ mới được nhận (sau 1 năm, 2 năm, 5 năm hoặc lâu hơn nữa, tuỳ vào tình hình “làm ăn” của công ty - như Chủ tịch HĐQT Nguyễn Văn Chung trả lời PV sau đó). Vậy khi Hợp đồng đã ký hết hiệu lực mà chưa nhận được tiền thì hơn 40 triệu của Hùng sẽ về đâu và hệ thống người tiêu dùng do Hùng xây dựng sẽ chuyển cho ai? Bản thân Hùng cũng “ớ” ra và không trả lời được câu hỏi này.

Quyền, sinh năm 1985, trước làm nghề kinh doanh bất động sản, tham gia CTV của Công ty từ tháng 9/2012 (thời điểm này công ty còn chưa có giấy phép kinh doanh đa cấp - PV) và đến nay lên mức Trưởng nhóm. Theo như nhân vật này khoe thì anh ta đã thu nhập được 1,1 tỷ đồng, trừ đi khoản đầu tư 40 mã thì anh đút túi 900 triệu đồng sau 1,5 năm. Vừa khoe anh ta vừa mở tài khoản thu nhập từ các mã trên hệ thống, có những mã đã thu nhập hơn 400 triệu đồng. Vợ Quyền, tên là Hồng, ngồi gần đó ăn mặc sang trọng không kém chồng mình mới trong một năm qua thu nhập được 300 triệu đồng. Trong lúc cao hứng Quyền nói cả mục đích của anh ta là đang phấn đấu đến tháng 6 này lên mức Trưởng nan để nhận thu nhập 400 - 500 triệu/tháng sẽ mua ô tô. Ai cũng khoe mình thu nhập cao dễ như rửa mặt trong vòng vài tháng và nhồi sọ người khác đến yếu tố tốc độ phải nhanh, nhanh hơn nữa. Vì vậy công việc của họ là giờ ra sức lôi kéo người khác tham gia mua mã để trở thành những người cũng nhiều tiền như họ.

Quyền cũng tiết lộ: Công ty hiện có 300 người thu nhập 30 – 50 triệu đồng/tháng, 50 người thu nhập 50 – 100 triệu/tháng, 5 người thu nhập 100 – 200 triệu/tháng và 1 người thu nhập trên 400 triệu. Một số người khác có thu nhập 6,8 – 68 triệu/tháng. Tuy nhiên, mạng lưới này đã có thể lên đến hàng chục ngàn người và số người chưa “thoát ra”, chưa nhận được gì, không biết bao giờ mới được nhận, chắc chắn là rất lớn.

Theo Sở Công thương tỉnh Bắc Giang thì Công ty Cổ phần Liên minh tiêu dùng Việt Nam (Vietnet) đã tuân thủ quy định ký quỹ 1 tỷ đồng khi đăng ký kinh doanh bán hàng đa cấp. Tuy nhiên, theo chia sẻ của một nhà KDTM có uy tín của Việt Nam: “Cách tổ chức kiểu nhị phân với một hệ thống gồm nhiều thủ lĩnh và CTV có tư duy lười biếng, lôi kéo, chộp giật và đầu tư kiểu “lướt sóng” thì khó có thể xây dựng và phát triển hệ thống lâu dài, bền vững. Nếu khi hệ thống sụp đổ, với 1 tỷ đồng Vietnet đã ký quỹ tại ngân hàng theo quy định của pháp luật, thử hỏi các CTV đã đầu tư hàng trăm triệu đồng, có người hàng tỷ đồng, sẽ ra sao?”

Bà Nguyễn Thị H., sinh năm 1949 ở Hà Nội cho biết: Ngày 26/12/2013, bà đầu tư lần đầu tiên 100 mã với 680 triệu đồng (mới lấy thực phẩm chức năng tổng trị giá khoảng 70 triệu đồng để về sử dụng). Bà đã được trả hoa hồng và thưởng hơn 400 triệu đồng, nhưng sau đó lại tiếp tục được “tuyến trên” ra sức lôi kéo nên đến ngày 24/2/2014 bà đầu tư tiếp 680 triệu đồng nữa (chưa lấy hàng) và đã thu về được hơn 200 triệu. Bà Hoa tính sau 1 năm bà sẽ lấy về 7,2 tỷ đồng, nhưng trên thực tế bà Hoa bỏ ra 1 tỷ 360 triệu đồng và mới thu về trên 600 triệu đồng.
Read more…

HAIVL BỊ PHẠT LIỆU CÓ PHẢI SỰ THẬT

08:53 |
Giao diện của Haivl.com. (Ảnh chụp màn hình tối 24/10)


Haivl.com bị phạt nặng vì đưa các nội dung "xuyên tạc lịch sử" liệu có phải sự thật?



Cục Phát thanh, Truyền hình và Thông tin điện tử (Bộ Thông tin và Truyền thông) ngày 24/10 đã ra quyết định xử phạt hành chính với đơn vị sở hữu website đang “gây sốt” trên cộng đồng mạng: www.haivl.com.

Quyết định do Cục trưởng Hoàng Vĩnh Bảo ký nêu rõ, xử phạt đối với Công ty Cổ phần Công nghệ APPVL Việt Nam, lĩnh vực hoạt động: cổng thông tin; quảng cáo; hoạt động viễn thông; hoạt động công nghệ thông tin và các dịch vụ khác liên quan đến máy vi tính… do ông Phạm Hà Anh Việt (Giám đốc) là người đại diện pháp luật.

Trong quá trình hoạt động, APPVL đã cung cấp, trao đổi, truyền đưa thông tin có nội dung xuyên tạc lịch sử, xúc phạm anh hùng dân tộc trên mạng xã hội www.haivl.com của đơn vị này. Mức phạt là 85 triệu đồng.

Bên cạnh đó, APPVL không làm thủ tục sửa đổi, bổ sung Giấy phép mạng xã hội theo quy định, khi thay đổi người chịu trách nhiệm chính trang thông tin điện tử cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến www.haivl.com. Mức phạt cho hành vi này là 15 triệu đồng.

APPVL cũng thực hiện hành vi quảng cáo trên mạng xã hội www.haivl.com trò chơi điện tử G1 [trò chơi điện tử có sự tương tác giữa nhiều người chơi với nhau thông qua hệ thống máy chủ trò chơi của doanh nghiệp-pv] “Huyết chiến thiên sách” khi chưa có quyết định phê duyệt nội dung kịch bản. Hành vi này bị phạt 45 triệu đồng.

Cuối cùng, APPVN cung cấp dịch vụ trò chơi G1 (cờ tướng, cờ caro, cờ vua) trên haivl.com mà không có quyết định phê duyệt nội dung, kịch bản trò chơi điện tử. Mức phạt của hành vi là 60 triệu đồng.

Tổng số tiền xử phạt bốn hành vi vi phạm trên là 205 triệu đồng. Công ty APPVL Việt Nam có quyền khiếu nại hoặc khởi kiện hành chính với Quyết định này theo quy định của pháp luật.


Quyết định thu hồi Giấy xác nhận cung cấp dịch vụ trực tuyến của APPVL. (Nguồn: Bộ TT-TT)


Cũng trong ngày 24/10, Cục trưởng Hoàng Vĩnh Bảo đã ký Quyết định thu hồi Giấy xác nhận cung cấp dịch vụ trực tuyến số 27/GXN-TTĐT ngày 22/3/2013 do Cục Phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử cấp cho Công ty cổ phần Công nghệ APPVL Việt Nam vì đã vi phạm nghiêm trọng quy định của pháp luật về thông tin điện tử trên mạng./.
Read more…

Xấu hổ vì câu nói 'It's Vietnamese' của khách Tây đi máy bay

19:56 |

Cô gái trẻ người Việt chỉ muốn “dùng cái mo che mặt lại” khi nghe vị khách người nước ngoài lắc đầu về hành xử của người phụ nữ Việt cùng đứa con 2 tuổi khi đi máy bay.
 

Chuyến du lịch Singapore vừa rồi có lẽ đáng quên với Kim Ngân khi một lúc cô chứng kiến vài câu chuyện khá xấu hổ về ý thức đi máy bay của người Việt. Và ám ảnh nhất với Ngân là câu nói của vị khách Tây ngồi cạnh. Dù ngắn thôi nhưng gợi trong cô nhiều suy nghĩ.

Trong chuyến bay này, có hai vị khách đồng hành làm Ngân chú ý. Một người phụ nữ đi cùng bé gái 2 tuổi và một bác gái lớn tuổi.

Từ lúc máy bay bắt đầu cất cánh, đứa bé - con của chị người Việt liên tục la khóc, giãy giụa và quấy phá, người mẹ đành để bé nằm thẳng. Thấy vậy, nữ tiếp viên hàng không lịch sự đến gần và hơn 3 lần đề nghị chị đặt bé ngồi lên và thắt dây an toàn. Tuy nhiên, đáp lại yêu cầu đó, chị ta chỉ ậm ừ nhưng không thực hiện.

“Tôi nhìn thấy cái lắc đầu ngao ngán của chị tiếp viên chỉ vì bất lực không biết làm sao trước tình huống này”, Ngân chia sẻ.
Nhiều hành khách vẫn sử dụng điện thoại trên máy bay
Nhiều hành khách vẫn sử dụng điện thoại trên máy bay

Hành xử của người mẹ kia trở nên “xấu xí” hơn nữa khi máy bay hạ cánh, chị để con mình trèo lên người và trong lúc mọi người gấp bàn ăn thì chị lại mở cho bé chơi. Thậm chí, lúc máy bay chuẩn bị chao nghiêng, chuẩn bị đáp, chị vẫn chưa đặt con vào vị trí và thắt dây an toàn cho bé.

Lo lắng, Ngân mở miệng nhắc bằng tiếng Việt nhiều lần: "Máy bay sắp đáp xuống rồi chị ơi. Chị cho bé ngồi lên ghế và cài dây an toàn kẻo bé bị té". Thế nhưng chị này vẫn thờ ơ với lời Ngân nói rồi tiếp tục chơi với con, ngay cả khi bé vùng chạy ra khỏi lối đi, chị cũng không can ngăn.

Một điều bất ngờ đáng xấu hổ mà Ngân nhận được là câu nói nhẹ nhàng nhưng thâm thúy của anh chàng người nước ngoài ngồi kế bên. Anh nhìn Ngân rồi bảo: “It’s ok. It’s Vietnamese”.

Ngân bộc bạch, lúc đó cô vô cùng ngại ngùng và “chỉ muốn có cái mo cau để che mặt lại”. Cô không ngờ ấn tượng về người Việt Nam của người khách Tây này lại định kiến đến như vậy. Cô thất vọng vì không biết giải thích với vị khách Tây ra sao.

Một sự việc nữa khiến Ngân bức xúc là sự “hồn nhiên” của một bác ngồi gần cô khi bác không hề tắt điện thoại trong suốt cả chuyến bay. Cô nhẹ nhàng nhắc thì bác cự cãi: “Bác để trong túi chứ có mở ra đâu”.

Ngẩn người vì sự phản hồi ngô nghê đó, cô suy tư về tình huống có thể gặp phải nếu lúc máy bay nhiễu sóng, bị va chạm hay sự cố gì đó, không biết sẽ ra sao. “Chẳng nhẽ, thảm họa nào cũng đổ lỗi cho ngành hàng không, thật không công bằng”, Ngân chia sẻ.

Văn hóa đi máy bay đã được nhắc rất nhiều với hành khách, tuy nhiên thực hiện hay không lại là vấn đề khác. Theo Ngân, người Việt với nhau nhìn thấy thì có thể  nhắc nhở và bỏ qua, còn với người nước ngoài, họ sẽ nghĩ gì, hay chỉ chép miệng lắc đầu rồi đánh đồng tất cả người Việt đều như thế?

Câu chuyện của Ngân nhận được nhiều lượt chia sẻ, nhiều người cũng tham gia bình luận và kể những tình huống mà họ gặp phải.

Trên một chuyến bay vào Sài Gòn gần đây, Hồng My kể, cô gặp một đám trẻ con khóc ầm ĩ: “Đành rằng trẻ con thì khó kiểm soát nhưng vấn đề là bố mẹ và ông bà không nhắc con hay cháu mình lấy một câu. Đến khi nhiều người ý kiến thì họ lại dỗ dành bằng kiểu nói to, nói át tiếng con cả mấy chục phút. Hành khách cảm giác như bị bạo hành tinh thần.

Một tình huống “cười ra nước mắt” nữa là của chị Mỹ Uyên, câu chuyện xảy ra trong một chuyến du lịch tại Phú Quốc. Lúc ở sân bay Tân Sơn Nhất, Uyên gặp một cô gái rất xinh, dáng đẹp, da trắng, ăn mặc rất sành điệu. Khi máy bay đang trên không, cô gái này vô tư mở điện thoại rồi nói rất to: “Alo, em đang bay. Đang bay qua biển anh nhé”.

Ngay lập tức, tất cả hành khách trên máy bay quay lại nhìn cô như người ngoài hành tinh, nhiều người bấm bụng cười. Cũng có người chọc quê: “Hú hồn may mà máy bay hạ cánh an toàn chứ như em nói, máy bay đi qua biển mà rớt là toi cả đám đó nha”.


Vận tải hàng không vẫn được coi là một phương tiện xa xỉ, nhiều người mới chỉ đi lần đầu nên có thể còn bỡ ngỡ. Nhưng nếu đã vậy, Ngân chỉ mong họ chịu nghe hướng dẫn của tiếp viên trước khi bay và thực hiện đầy đủ là hành khách VN cũng bớt tạo định kiến xấu cho du khách nước ngoài.
Read more…

Hàng ngàn xe Taxi sắp vị tháo rời

09:19 |
Xe 7 chỗ trở xuống bắt buộc phải dán nhãn năng lượng
Bắt đầu từ 1/12/2014, các loại ôtô từ 7 chỗ trở xuống bắt buộc phải dán nhãn năng lượng bên trong xe, trước khi được bàn giao đến tay người tiêu dùng.
Bộ Giao thông và Bộ Công Thương vừa ban hành Thông tư liên tịch về dán nhãn năng lượng với ôtô con loại từ 7 chỗ trở xuống được sản xuất, lắp ráp từ linh kiện rời, hoàn toàn mới hoặc nhập khẩu chưa qua sử dụng.



Ôtô từ 7 chỗ trở xuống, trước khi xuất xưởng, bắt buộc phải dán nhãn năng lượng. Ảnh: Bá Đô.
Theo thông tư, nhãn năng lượng của xe là nhãn cung cấp thông tin liên quan đến loại nhiên liệu sử dụng, mức tiêu thụ nhiên liệu của xe đã được kiểm tra, chứng nhận hoặc đăng ký tự công bố giúp người tiêu dùng nhận biết và lựa chọn xe tiết kiệm nhiên liệu.

Tất cả kiểu loại xe trước khi dán nhãn năng lượng phải được thử nghiệm mức tiêu thụ nhiên liệu. Chứng nhận dán nhãn năng lượng của xe có thể thực hiện độc lập với chứng nhận an toàn kỹ thuật và bảo vệ môi trường.

Ngoài ra, thông tư này cũng khuyến khích các cơ sở sản xuất lắp ráp, nhập khẩu thực hiện việc đăng ký kiểm tra, chứng nhận hoặc đăng ký tự công bố mức tiêu thụ nhiên liệu và dán nhãn năng lượng đối với các loại ôtô không thuộc phạm vi điều chỉnh.

Cơ quan quản lý chất lượng sẽ đưa ra quyết định thu hồi Giấy chứng nhận mức tiêu thụ nhiên liệu với cơ sở sản xuất lắp ráp, nhập khẩu, kinh doanh xe nếu vi phạm một trong các quy định: gian dối trong hồ sơ đăng ký kiểm tra, chứng nhận mức tiêu thụ nhiên liệu; bị đình chỉ dán nhãn năng lượng đến lần thứ 2 theo quy định.

Để được cấp nhãn năng lượng, các cơ sở sản xuất lắp ráp, nhập khẩu phải lập một bộ hồ sơ gửi trực tiếp hoặc qua đường bưu điện tới cơ quan quản lý chất lượng, gồm: bản đăng ký mức tiêu thụ nhiên liệu của kiểu loại xe theo mẫu quy định; Tài liệu chứng minh mức tiêu thụ nhiên liệu đăng ký tự công bố.

Và trong thời gian 7 ngày làm việc, kể từ ngày nhận hồ sơ, cơ quan quản lý chất lượng xem xét, công bố trên trang thông tin điện tử về hồ sơ đủ điều kiện hoặc không đủ điều kiện dán nhãn năng lượng.

Thông tư này có hiệu lực từ 1/1/2015.


Thông tư này không áp dụng đối với: Xe được sản xuất, lắp ráp, nhập khẩu sử dụng trực tiếp vào mục đích quốc phòng, an ninh của Bộ Quốc phòng, Bộ Công an; xe tạm nhập tái xuất; xe quá cảnh, chuyển khẩu; xe của ngoại giao, lãnh sự; xe có kết cấu, công nghệ mới mà hiện tại việc thử nghiệm trong nước chưa thực hiện được; xe nhập khẩu đơn chiếc, không vì mục đích kinh doanh xe; xe nhập khẩu theo quy định riêng của Thủ tướng; xe không sử dụng nhiên liệu là xăng, diesel, khí dầu mỏ hóa lỏng.
Read more…

Tiêm chích ma túy dưới chân cầu quay Hải Phòng

20:45 |
Tiêm chích ma túy dưới chân cầu quay Hải Phòng
Kể từ khi cầu đường bộ Tam Bạc được xây dựng song song với cầu quay xe lửa, khu vực này trở thành tụ điểm thu hút người buôn bán, nghiện ma túy lui tới hoạt động cả ngày lẫn đêm.


Bà Nguyễn Thị Thắng, Chủ tịch UBND phường Cát Dài, cho biết từ khi có cầu đường bộ Tam Bạc (khánh thành 5/2013) chạy song song với cầu quay xe lửa, khu vực chân cầu trở thành tụ điểm nóng về nạn buôn bán, hút chích ma túy và trú ngụ của nhiều người nghiện. Người dân 2 tổ dân phố 16, 17, nơi nhiều người nghiện cư trú, đã nhiều lần phản ánh lên UBND phường.


Theo người dân, khi chưa có cầu Tam Bạc, người nghiện đến khu vực đường tàu mua ma túy và lén lút chích xong là tản đi khắp nơi, nhưng bây giờ họ đến vạ vật, ngủ nghỉ luôn tại đây. Nhiều đêm con nghiện trèo lên nóc nhà dân, mò mẫm xem nhà ai sơ hở là trộm cắp.


Ma túy được mua bán và trao đổi công khai trên cầu. Người phụ nữ đội mũ xanh cầm một túi nylon lên trên cầu và dừng lại trao đổi với rất nhiều nam giới.



Người phụ nữ này còn thực hiện dịch vụ tiêm chích cho những ai có nhu cầu. Theo lãnh đạo thành phố Hải Phòng công bố tại cuộc họp báo sau vụ hàng trăm học viên cai nghiện tại trung tâm Gia Minh phá trại bỏ về, Hải Phòng có khoảng 8.000 người nghiện ma túy, trong đó 2 trung tâm cai nghiện Gia Minh và Đại Thắng (Tiên Lãng) mới có chưa đến 2.000 người vào cai. Như vậy, số người nghiện ma túy ngoài xã hội còn con số không hề nhỏ.


Theo bà Nguyễn Thị Thắng, phường Cát Dài đã chỉ đạo lực lượng công an xua đuổi cả người bán và con nghiện, nhưng do đó là nơi giáp ranh giữa nhiều phường, có tuyến đường sắt chạy qua nên khi thấy bóng dáng công an là họ đi tản sang phường bên. Nhiều khi anh em đi làm ức chế với nhóm người này nhưng không xử lý được. “Bắt không bắt được, thu gom đưa vào các trung tâm cai nghiện thì gặp hàng loạt các rào cản”, vị chỉ tịch bộc bạch.


Lãnh đạo phường Cát Dài đã đề nghị thành phố Hải Phòng cần phân định rạch ròi, giao quyền quản lý cho một đơn vị cụ thể để ràng buộc trách nhiệm. Hiện tại dưới chân cầu do thành phố quản lý đang trở thành điểm đổ phế thải và là nơi trú ngụ lý tưởng cho con nghiện.


Ông Nguyễn Bách Phái, Giám đốc Sở Lao động, Thương binh và Xã hội Hải Phòng cho biết, việc đưa người nghiện ma túy vào các trung tâm cai nghiện rất khó thực hiện bởi vướng ở Nghị định 221/2013/NĐ. Từ đầu năm 2014 đến nay, thành phố chưa được được người nghiện ma túy nào vào trung tâm để cai nghiện theo diện bắt buộc.



Vỏ Invocain dùng để pha chế ma túy vứt lăn lóc trên thành cầu.
Tại điểm 2 của Nghị định quy định, người bị đưa vào trung tâm cai nghiện trước hết là người nghiện ma túy và vi phạm tại nơi cư trú hoặc tạm trú nhưng phải là nơi người đó tường xuyên sinh sống. Trong khi đó tại mục a, khoản 1, Điều 8, Chương 2 của Nghị định lại quy định: “Trường hợp người vi phạm có nơi cư trú không thuộc xã, phường, thị trấn nơi xảy ra vi phạm thì bàn giao người và biên bản vi phạm cho cơ quan công an nơi đối tượng cư trú để tiến hành lập hồ sơ đề nghị áp dụng biện pháp đưa vào trung tâm cai nghiện bắt buộc…”.

Trong khi đó, trên thực tế, người nghiện ma túy rất ít khi thực hiện hành vi chích hút ngay tại địa phương mình nên để đưa được họ vào trung tâm cai là cả một vấn đề lớn. Ông Phái kiến nghị, các cơ quan chức năng cần sớm hoàn thiện các văn bản quy phạm để làm cơ sở cho việc đưa người nghiện vào các trung tâm cai của nhà nước.
Read more…